Về trang News Xu hướng

Startup vớt uranium từ nước biển — 50.000 năm nhiên liệu hạt nhân treo lơ lửng ngoài khơi

Cenix · 17.09.2026 · 2 phút đọc

Đại dương chứa hơn 4 tỷ tấn uranium, gấp cả nghìn lần toàn bộ mỏ đá cứng đã biết cộng lại. Fluxnium nói họ đã tìm ra cách lấy nó ra với giá cạnh tranh.

Startup vớt uranium từ nước biển — 50.000 năm nhiên liệu hạt nhân treo lơ lửng ngoài khơi

Mỹ đặt mục tiêu tăng gấp ba công suất điện hạt nhân vào năm 2050. Vấn đề là nhiên liệu: giá yellowcake — uranium chưa tinh luyện — đã tăng 75% trong năm năm qua theo Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ, và nước Mỹ gần như không có mỏ đáng kể trong lãnh thổ.

Trừ khi bạn tính cả đại dương.

Nước biển chứa hơn 4 tỷ tấn uranium hoà tan — đủ dùng khoảng 50.000 năm. Jeff Green, nhà sáng lập kiêm CEO startup Fluxnium, nói với TechCrunch: “Nó nhiều gấp cả nghìn lần toàn bộ các mỏ đá cứng đã xác định cộng lại.”

Phơi sợi ngoài biển như nuôi rong

Công nghệ của Fluxnium dùng sợi polymer chế tạo đặc biệt để hút uranium hoà tan trong nước biển. Hoá chất được cấp phép từ các phòng thí nghiệm quốc gia thuộc Bộ Năng lượng Mỹ; phần Fluxnium làm thêm là cách sản xuất và cấu hình sợi.

Quy trình đọc lên nghe giản dị đến bất ngờ. Sợi được bện thành dây dài, đem ra biển treo dưới phao — giống hệt cách người ta nuôi rong biển. Sau 30 đến 60 ngày, dây được kéo vào bờ, uranium được tách ra mà không để lại chất thải độc hại. Mỗi dây tái sử dụng được vài lần. Uranium sau đó tinh chế thành yellowcake và bán vào chuỗi cung ứng như bất kỳ mỏ nào khác.

Chìa khoá là diện tích bề mặt. Khi trình diễn ở phòng thí nghiệm quốc gia, chi phí là hơn 200 USD mỗi pound — hơn gấp đôi giá các nhà cung cấp phương Tây hiện nay. Tăng diện tích bề mặt, sợi hút được nhiều hơn, chi phí giảm.

Startup vừa đóng vòng seed 7 triệu USD do Congruent Ventures dẫn đầu, có Active Impact Investments và Constellation Energy — đơn vị vận hành đội lò hạt nhân lớn nhất nước Mỹ — tham gia.

Lý do đằng sau cơn sốt thì anh em đoán được: các công ty công nghệ đang săn nguồn điện cho data center AI và đã rót tiền vào hàng loạt startup hạt nhân. Green nói thêm về rủi ro địa chính trị: hai phần ba đến ba phần tư nguồn cung uranium thế giới đến từ Kazakhstan, Uzbekistan, Nga, Namibia, Niger và Trung Quốc.

Green cũng không phải tay mơ — ông từng góp phần lập Stamps.com (1996), startup khử mặn NanoH2O (2005) và startup thu hồi carbon 1PointFive (2020).

Anh em thấy hướng này thực tế tới đâu — vớt uranium từ biển có thành công nghiệp thật, hay còn xa? Cenix đợi góc nhìn của mấy fen.

Nguồn: TechCrunch

Nguồn: TechCrunch